Thứ Năm, 30 tháng 8, 2012

Bí quyết giữ tướng giỏi của các công ty lớn


Theo các chuyên gia, doanh nghiệp thuê CEO ngoại hay Việt không quan trọng bằng việc sẽ trao quyền cho họ đến đâu.

Tại các quốc gia khác, mọi nhân viên được tự do bày tỏ quan điểm, mọi ý kiến đều được tôn trọng, lắng nghe và sự tham gia của nhân viên với công ty được đề cao.
Xu hướng thuê CEO người Việt có kinh nghiệm quản lý đã và đang được nhiều công ty Việt Nam học tập. Tập đoàn Vingroup là một trường hợp.
Ngày 14/6, Hội đồng quản trị Tập đoàn Vingroup ra quyết định bổ nhiệm bà Lê Thị Thu Thủy làm Tổng giám đốc thay cho Tổng giám đốc cũ bà Mai Hương Nội.
Quyết định này được Hội đồng quản trị Vingroup giải thích trong thông cáo báo chí gửi cho báo giới là "nhằm đẩy mạnh quá trình hội nhập quốc tế sâu rộng, đặc biệt là chuẩn bị cho việc Vingroup sẽ IPO (niêm yết cổ phiếu lần đầu ra công chúng) và niêm yết cổ phiếu tại thị trường chứng khoán Singapore trong thời gian tới".
Theo thông tin từ tập đoàn này, bà Lê Thị Thu Thủy là một chuyên gia tài chính có uy tín quốc tế. Trước khi gia nhập Vingroup năm 2008, bà là Phó Chủ tịch của Lehman Brothers tại Nhật Bản, Thái Lan, Singapore.
Vị trí đầu tiên của bà tại Vingroup là Trưởng ban đầu tư, sau đó là Phó Chủ tịch phụ trách đầu tư. Ở các vị trí này, bà Thủy đã trực tiếp thực hiện thành công nhiều thương vụ quan trọng với đối tác nước ngoài cho công ty, như phát hành 100 triệu USD trái phiếu chuyển đổi quốc tế của Vincom năm 2009 và 185 triệu USD trái phiếu chuyển đổi quốc tế của Vingroup trong năm nay.
Nhưng chỉ thời gian mới có thể trả lời chính xác rằng, bà Lê Thị Thu Thủy, người từng nhiều năm "hít thở" trong bầu không khí quản trị hiện đại của một công ty đa quốc gia (Lehman Brothers) sẽ "dễ thở" hay "khó thở" tại một tập đoàn tư nhân Việt Nam, nơi vai trò của Chủ tịch Hội đồng quản trị Phạm Nhật Vượng là rất lớn.
Trong khi đó, nhiều người giỏi của Việt Nam lại có xu hướng đầu quân cho công ty ngoại, đa quốc gia.
Tập đoàn Royal Dutch Shell (Hà Lan) ngay từ khi trở lại thị trường Việt Nam năm 1988, sau khi Việt Nam ban hành Luật đầu tư nước ngoài, đã đi theo hướng sử dụng nhân sự địa phương (localization) triệt để.
Người Việt Nam có cơ hội nắm giữ chức chủ tịch, vị trí cao nhất của công ty tại Việt Nam, ví dụ như ông Nguyễn Huy Tám. Trong ban lãnh đạo công ty, người Việt chiếm tới 90%. Các vị trí quan trọng như: giám đốc kinh doanh ngành hàng, giám đốc nhà máy, giám đốc tài chính đều do người Việt Nam đảm nhiệm. Hiện tại, 99% nhân viên làm việc tại Shell là người bản địa.
Tại các quốc gia khác, mọi nhân viên được tự do bày tỏ quan điểm, mọi ý kiến đều được tôn trọng, lắng nghe và sự tham gia của nhân viên với công ty được đề cao.
Theo quan điểm của Shell, tỷ lệ người địa phương trong công ty này không nhất thiết phải là 100%, bởi việc có người nước ngoài làm việc tại Việt Nam cũng là cơ hội cho người bản địa được học hỏi và phát triển, giống như người Việt làm trong môi trường quốc tế. Tương tự là Công ty GE Việt Nam, với 100% các vị trí quản lý trung, cao cấp tại Hà Nội và TP HCM có quốc tịch Việt Nam.
Ông Thanh Lê, Chủ tịch Công ty Shell Việt Nam chia sẻ, Shell cũng giống như các công ty đa quốc gia khác đều có chính sách về lương thưởng cạnh tranh, công việc, đào tạo nhân viên, môi trường làm việc, cơ hội phát triển nghề nghiệp và làm việc ở nước ngoài…
Nhưng bên cạnh đó, Shell chú trọng đến vấn đề an toàn cho nhân viên thông qua các chương trình nâng cao nhận thức về an toàn lao động, bảo vệ nhân viên tránh khỏi những rủi ro pháp lý có thể xảy ra thông qua những nguyên tắc kinh doanh: yêu cầu nhân viên tuân thủ luật pháp và nghiêm cấm nhân viên có hành vi hối lộ hoặc tham nhũng.
Môi trường làm việc cho phép mọi nhân viên được tự do bày tỏ quan điểm, mọi ý kiến đều được tôn trọng, lắng nghe và sự tham gia của nhân viên với công ty được đề cao. Một nghiên cứu tại châu Âu cho thấy, những nhân viên có mức độ tham gia cao và làm việc tốt ít rời bỏ công ty so với các nhân viên bình thường khác và có khả năng ở lại làm việc trong công ty cao hơn 9 lần so với các nhân viên có mức độ tham gia thấp.
Trên đây chỉ là một vài trong số rất nhiều trường hợp dẫn chứng cho luận điểm: Chất xám Việt Nam đang "chảy" trong "bộ não" của các công ty toàn cầu. Trở lại chuyện dùng người của Shell, câu hỏi là yếu tố nào thuyết phục tập đoàn hóa dầu và năng lượng có 90.000 nhân viên tại hơn 80 nước và vùng lãnh thổ này đặt niềm tin vào dàn quản lý người Việt? Câu trả lời có lẽ chính là khả năng và các kết quả kinh doanh mà đội ngũ quản lý bản địa đóng góp, cộng với chính sách "localization" của Shell.
Còn theo bà Nguyễn Thị Vân Anh, Navigos Search, khi nói chuyện với khách hàng của mình, câu hỏi đầu tiên của bà luôn là: "Vì sao anh/chị muốn tuyển vị trí này? Mục đích là gì?". Câu trả lời chính xác của người chủ doanh nghiệp sẽ là chiếc chìa để mở ổ khóa "dùng người".
Theo kinh nghiệm tuyển dụng nhân sự cấp cao của bà, trước khi muốn tuyển CEO, các chủ doanh nghiệp cần biết mình muốn gì và muốn đưa doanh nghiệp đi đến đâu? Bước tiếp theo là ai sẽ giúp họ đạt được mong muốn đó? Để giữ chân CEO, nhiều ý kiến đề cập đến vấn đề tiền bạc, vật chất. Nhưng bà Vân Anh lại cho rằng, đó không phải là yếu tố quan trọng nhất. "Nếu ứng viên CEO nào đặt vấn đề đó là quan trọng nhất thì có lẽ người đó chưa "đủ tầm".
Các công ty nước ngoài thường sử dụng chiến thuật "trao quyền", dành đất "dụng võ" để giúp CEO phát huy hết năng lực, tạo giá trị cho doanh nghiệp. Bởi lẽ, người lãnh đạo giỏi là người luôn muốn tạo ra giá trị, để lại dấu ấn cho doanh nghiệp và cho xã hội. Và người nào chứng tỏ được tầm của họ, người đó sẽ được tưởng thưởng xứng đáng, khi đó các yếu tố khác như lương, thưởng cũng tự tìm đến".
Đây có lẽ là điều khác biệt đối với không ít doanh nghiệp trong nước, khi nhiều chủ doanh nghiệp vẫn tin rằng đồng tiền có thể "trói chân" CEO làm thuê. Điều gì sẽ xảy ra đối với một nhà quản lý chuyên nghiệp được thuê về điều hành một công ty mà người chủ công ty không tin và trao quyền cho họ, thường xuyên can thiệp sâu vào điều hành với lý lẽ đã trả lương cao là đủ giữ người?
Trong khi đó, cả bà Vân Anh-Navigos Search và bà My Lan, Tổng giám đốc GE tại Việt Nam, đều đồng tình rằng: "Thương hiệu cá nhân" của một nhà lãnh đạo doanh nghiệp có vai trò quan trọng đối với sự cam kết lâu dài của đội ngũ nhân viên với doanh nghiệp đó (tiếng Anh có ngạn ngữ People follow people - người giỏi theo chân người giỏi).
Còn phương châm của bà My Lan là "không có ai hoàn hảo, nhưng sẽ có một đội ngũ hoàn hảo". Vì vậy, theo bà, nguyên tắc "People follow people" sẽ phát huy rất tích cực, nếu người lãnh đạo có thể hướng đội ngũ nhân viên của mình đi theo một mục tiêu chung và không lệch ra khỏi văn hóa công ty.
Một bài học lớn từ chính sách quản trị nguồn nhân lực của các công ty đa quốc gia là họ đều xây dựng chiến lược nhân sự kế nhiệm một cách dài hạn, bài bản. Đây chính là điểm yếu của doanh nghiệp Việt Nam.
Bà My Lan cho biết, công ty bà có chiến lược và hệ thống tuyển dụng, bồi dưỡng, phát triển nhân lực cũng như đội ngũ lãnh đạo kế cận bài bản và rõ ràng. Chiến lược tuyển dụng của GE trước hết dựa trên chiến lược kinh doanh (ngắn hạn) và phát triển (dài hạn) của tập đoàn tại Việt Nam. Từ đó, công ty đưa ra những nhiệm vụ/trách nhiệm cũng như yêu cầu cụ thể cho từng vị trí trước khi tiến hành tuyển dụng.
GE đào tạo và phát triển năng lực của nhân viên ngay từ khi họ chưa có kinh nghiệm, nhằm chuẩn bị cho các kế hoạch phát triển tại thị trường Việt Nam. Công ty có các chương trình đào tạo quản lý như: Commercial Leadership Program (Đào tạo Quản lý Kinh doanh), Financial Management Program (Chương trình Quản lý Tài chính)… Mỗi chương trình kéo dài trong 2 năm, luân chuyển 6 tháng/lần qua các bộ phận tại các nước trong khu vực cũng như trên thế giới. Mục đích của cách làm này là giúp nhân viên trẻ có môi trường "vừa học vừa làm" và phát triển cùng với công ty, từ đó gắn bó hơn với công ty.
Tập đoàn Royal Dutch Shell (công ty mẹ của Shell Việt Nam) cũng có chính sách nhân sự bao gồm 3 điểm cơ bản: tôn trọng con người, bình đẳng; đa dạng và hòa nhập; luân chuyển nhân viên (khuyến khích nhân viên thay đổi công việc trong nội bộ sau 3-4 năm nhằm phát triển các kỹ năng khác nhau, tạo môi trường/thử thách mới cho nhân viên để họ có thể ở lại lâu dài với công ty).
Sau sự kiện bổ nhiệm CEO mới, bà Lê Thị Thu Thủy, ông Phạm Nhật Vượng, Chủ tịch Tập đoàn Vingroup nói về việc: "Sáp nhập Công ty Vinpearl vào Công ty Vincom và chính thức áp dụng mô hình tập đoàn, có thể nói Vingroup đã bước sang một giai đoạn phát triển mới. Việc có một tổng giám đốc có kinh nghiệm và uy tín trên thị trường quốc tế là rất cần thiết".
Theo Diễn đàn doanh nghiệp

Kiếm trăm triệu nhờ bán vàng mã


Cứ một triệu tiền vàng mã, người bán lời 200.000 đồng. Hộ kinh doanh phố Hàng Mã "bỏ túi" cỡ trăm triệu sau lễ Vu Lan.
Mùa Vu Lan hàng năm là thời điểm mở màn kinh doanh nhộn nhịp cho phố Hàng Mã cho mùa kinh doanh kéo dài từ trước rằm tháng 7, đến rằm Trung thu, mùa cưới, 23 tháng chạp, Tết nguyên đán cho đến rằm tháng giêng.
Phố Hàng Mã nổi tiếng đất Kinh Kỳ từ xưa với các sản phẩm đồ mã thờ cúng.
Phố Hàng Mã nổi tiếng đất Kinh Kỳ từ xưa với các sản phẩm đồ mã thờ cúng, cưới hỏi, ma chay, đồ trang trí làm từ giấy và vẫn duy trì cho đến ngày nay.
Do tình hình kinh tế khó khăn, việc kinh doanh các hộ gia đình ở con phố dài hơn 300 mét này cũng bị ảnh hưởng ít nhiều. Theo cô Nga (chủ cửa hàng số 23 Hàng Mã) cho biết: "Kinh doanh năm nay kém hơn các năm trước nhiều. Nếu tầm này những năm trước bán hàng không ngơi tay thì nay đến chiều 13 tháng 7 rồi mà cô còn rảnh nói chuyện với phóng viên như cháu".
Các sản phẩm đồ mã truyền thống như tiền vàng địa phủ, ngựa mũ áo để cúng các quan, cờ hoa... vẫn tiếp tục được bày bán.
Với một bộ đầy đủ gồm vàng, ngựa, mũ áo, hia để cúng (gồm Thần linh, Sứ giả, Thần tài, Thần lộc, ông bà Tiền chủ), giá trọn bộ sẽ vào khoảng 200-300 nghìn đồng. Mức giá sẽ cao hơn tùy theo yêu cầu của gia chủ.
Với đồ dùng cá nhân cho người đã khuất, quan niệm "trần sao âm vậy" nên cũng chẳng thiếu thứ gì, từ quần áo, giày dép, mũ nón, nhà cửa, xe cộ... thậm chí cả đồ dùng công nghệ cao như máy tính bảng, điện thoại thông minh, máy tính...
Nhà lầu, biệt thự có giá từ 150-200 nghìn đồng. Khách hàng đặt cầu kỳ hơn sẽ có giá cao hơn từ vài trăm nghìn đồng đến 1 triệu đồng.
Xiêm y có giá khoảng 30-50 nghìn đồng/bộ.
Xe hơi thường giá 100.000-150.000 đồng/chiếc. Siêu xe, xe sang đặt hàng, biển số đẹp sẽ có giá cao hơn. Bộ sản phẩm công nghệ gồm Ipad, iPhone 5 (chưa ra mắt chính thức) có đủ xạc dây, tai nghe có giá 80.000-100.000 đồng/bộ. Máy tính cá nhân giá 100.000-150.000 đồng/bộ với đầy đủ màn hình, bàn phím case, loa, chuột.
Một người bán ở phố Hàng Mã cho biết: "Khách hàng muốn thứ gì gửi cho người dưới kia cũng có. Hôm trước còn có khách đặt mua cả cây xăng cho người thân, có đoàn mua cả nghìn bộ để gửi ra nghĩa trang Trường Sơn cho anh em đồng đội".
Khi được hỏi về doanh thu từ việc kinh doanh trong mùa Vu Lan, hầu hết chủ các hộ kinh doanh trả lời rằng họ bán được từ vài trăm đến 1.000 bộ. Phần đông khách sắm đồ thường mua từ vài trăm đến 1 triệu đồng tiền mã. Mức lời cho 1 triệu tiền vàng mã vào khoảng 200-250 nghìn đồng. Tính ra, mặc dù kinh tế khó khăn nhưng mỗi hộ kinh doanh ở phố Hàng Mã cũng "bỏ túi" cỡ trăm triệu sau lễ Vu Lan.
Theo TTVN

Bán cơm tấm, bánh mì phải có thẻ kinh doanh

Quy định áp dụng cho tất cả điểm bán thức ăn, thức uống đường phố. Người kinh doanh phải khám sức khỏe, không sử dụng chất bảo quản độc...
Ngày 24/8, tỉnh Bình Dương có chỉ thị để siết chặt quản lý về vệ sinh an toàn thực phẩm đối với các loại thức ăn đường phố. Theo đó, hàng loạt dịch vụ cung cấp thực phẩm chế biến sẵn để ăn ngay, uống ngay được bày bán trên đường phố, nơi công cộng phải có thẻ kinh doanh, chịu sự quản lý của Ủy ban nhân phường, xã, thị trấn.
Theo ông Nguyễn Văn Đạt, Chi cục trưởng Chi cục an toàn vệ sinh thực phẩm, tỉnh Bình Dương có gần 8.200 điểm kinh doanh thức ăn đường phố và Chi cục đang xây dựng quy chế cấp thẻ đăng ký kinh doanh cho họ.
Chi cục an toàn vệ sinh thực phẩm tỉnh đang xây dựng quy chế cấp thẻ đăng ký kinh doanh thức ăn đường phố và sẽ triển khai đến Ủy ban nhân phường, xã, thị trấn. Sau đó, Ủy ban nhân phường, xã, thị trấn tiến hành thẩm định các điểm kinh doanh thức ăn đường phố để cấp thẻ. Tiêu chí thẩm định gồm: Phương tiện kinh doanh, dụng cụ và bao gói thức ăn đảm bảo vệ sinh; nguyên liệu chế biến thức ăn có nguồn gốc, không mốc, không ô nhiễm; không sử dụng phụ gia cấm, chất bảo quản độc hại; người kinh doanh phải khám sức khỏe, tập huấn kiến thức vệ sinh an toàn thực phẩm; không dùng tay trực tiếp bốc, cầm thức ăn; không bán thức ăn có dấu hiệu hư hỏng, ôi thiu.
Thẻ đăng ký kinh doanh có giá trị trong một năm và do Ủy ban nhân xã, phường, thị trấn cấp. Sau đó đoàn liên ngành vệ sinh an toàn thực phẩm địa phương sẽ kiểm tra định kỳ các điểm kinh doanh thức ăn đường phố hoặc đột xuất. “Trong trường hợp cơ sở kinh doanh chưa có thẻ thì yêu cầu tạm ngưng hoạt động. Nếu có thẻ, vi phạm lần đầu sẽ nhắc nhở. Vi phạm lần hai buộc tạm ngưng kinh doanh, đồng thời công bố tên cơ sở trên phương tiện truyền thông, tại công sở, tại cuộc họp khu phố… Khi cơ sở khắc phục sai phạm mới được phép kinh doanh tiếp”, ông Đạt cho biết.
Bà H, bán cơm bình dân trên đường Yersin (phường Phú Cường, thành phổ Thủ Dầu Một, Bình Dương), đồng tình với chủ trương của tỉnh. “Nếu việc bán thức ăn đường phố mà đi vào nề nếp, tôi sẽ tuân thủ. Khách đến ăn mình xin thêm một, hai nghìn đồng. Thấy người bán sạch sẽ, thức ăn lại tươi hơn, chắc họ không nỡ từ chối”, bà H nói.
Còn bà M, bán hủ tiếu bò kho gần chợ Lái Thiêu (phường Lái Thiêu, thị xã Thuận An, Bình Dương), cho biết có nghe ngành y tế tỉnh sẽ siết chặt quản lý vệ sinh thức ăn đường phố, đề phòng ngộ độc thực phẩm và ủng hộ việc này. “Nên nêu đích danh điểm kinh doanh thức ăn vi phạm. Buôn bán kiếm tiền cũng phải nghĩ tới sức khỏe người khác. Tôi sẽ chấp hành và… tăng vài ngàn đồng/tô chắc khách cũng không càm ràm”, bà M nói.
Cũng theo bà M, buôn bán bằng tay trần quen rồi, sau này buộc đeo găng tay, đội nón… chắc vướng víu nhưng cũng sẽ quen, quan trọng là mình có muốn thực hiện hay không.
Bà Huỳnh Thị Thanh Phương, Phó Chủ tịch Ủy ban nhân thị xã Thuận An (Bình Dương), cho biết có 1.300 điểm kinh doanh thức ăn đường phố trên địa bàn thị xã và tất cả đã ký cam kết thực hiện các quy định về vệ sinh an toàn thực phẩm. “Tuy nhiên, số người khám sức khỏe định kỳ và tập huấn kiến thức vệ sinh an toàn thực phẩm chưa cao. Do vậy Ủy ban nhân xã, phường đang tiếp tục triển khai tập huấn đến các đối tượng này. Nếu mọi ngành, mọi cấp quyết tâm thực hiện thì thực trạng thức ăn đường phố trên địa bàn sẽ thay đổi”, bà Phương cho biết.
(Pháp luật thành phố)

Thứ Ba, 21 tháng 8, 2012

Mô hình lừa đảo "kiểu Muaban24" đã hoành hành và biến thể như thế nào?

(Dân trí) - Tranh thủ sự cả tin và tâm lý hám lời cao của người nhẹ dạ, các “ông trùm” của các mô hình Ponzi kiểu Muaban24 đã trục lợi trên mồ hôi, nước mắt của người khác để bỏ túi hàng trăm tỷ. Trên thế giới những vụ scandal tương tự không phải hiếm.
Thế giới cũng "đau đầu" vì lừa đảo kiểu Muaban24

Thời gian qua, dư luận trong nước đã rúng động khi đường dây lừa đảo Muaban24 với các chân rết ở khắp các tỉnh thành bị bóc gỡ, với hàng nghìn nạn nhân. Số tiền bị các “ông trùm” Muaban24 chiếm đoạt lên tới hàng trăm tỷ đồng. Rất nhiều gia đình đã tan cửa nát nhà vì lỡ có người bị lôi kéo vào mạng lưới lừa đảo này.
Những kẻ chủ mưu trong vụ lừa đảo của MB24 đang dần lộ diện
Những kẻ chủ mưu trong vụ lừa đảo của MB24 đang dần lộ diện
Vì sao Muaban24 có “ma lực” lôi kéo nhiều người tham gia đến vậy? Mô hình lừa đảo này có gì mới mà khiến người tham gia không thể nhận ra ngay từ đầu? Thực chất mô hình kinh doanh của Muaban24 chính là huy động tiền của người đến sau trả cho người đến trước, mà trên thế giới vẫn được biết đến dưới cái tên mô hình Ponzi.
Ngay tại một nước phát triển, dân trí cao như Mỹ vẫn có rất nhiều người trở thành nạn nhân của những vụ lừa đảo kiểu này. Số tiền thiệt hại có thể lên tới vài chục tỷ USD với nạn nhân không chỉ bó hẹp trong biên giới nước Mỹ mà trên khắp thế giới.
Tiêu biểu nhất phải kể đến vụ lừa đảo của “siêu lừa” Bernard Madoff năm 2008 với số tiền ước tính 65 tỷ USD. Mới đây hơn, năm 2011 tỷ phú Mỹ Allen Stanford cũng phải nhận án phạt 110 năm tù vì đã lừa đảo 7 tỷ USD trong suốt 20 năm từ những người nhẹ dạ cũng nhờ mô hình Ponzi.
Mô hình này được đặt tên theo Charles Ponzi, một tay lừa đảo người Italia sống tại Boston Mỹ. Tháng 8/1919, tên này nhận được từ một người quen ở quê nhà phiếu mua tem quốc tế. Với phiếu mua hàng này, người sở hữu có thể đến bưu điện đổi thành tem. Ponzi nhận ra rằng phiếu mua tem này không phải được mua tại Italia mà ở Tây Ban Nha với một mức giá rẻ, chỉ bằng 1/6 giá tem lúc bấy giờ ở Mỹ.
Ponzi nảy ra ý nghĩ huy động USD từ người Mỹ để đem mua phiếu mua tem tại Tây Ban Nha sau đó chuyển phiếu này ngược trở lại Mỹ để đổi lấy tem rồi đem bán kiếm lời. Nghĩ là làm, tháng 1/1920 Ponzi mở công ty rồi phát tờ rơi, hứa hẹn trả lãi lên tới 40% trong vòng 90 ngày cho các những ai đồng ý góp vốn.
Tại thời điểm đó lãi suất ngân hàng chỉ là 5%/năm nên chỉ sau thời gian ngắn, người dân ùn ùn kéo tới gửi tiền tại công ty của Ponzi. 1 tháng sau, số nhà đầu tư càng tăng vọt khi mức lãi suất được hứa hẹn lên tới 100% sau 90 ngày và 50% cho 45 ngày. Ponzi đem số tiền huy động được gửi ngân hàng, trở thành khách hàng VIP tại đây và sau đó là cổ đông lớn nhất. Để tạo vỏ bọc cho việc lừa đảo, Ponzi mua mua nhiều đất đai và sống cuộc sống xa hoa.
Chỉ đến khi báo Boston Post khởi đăng loạt bài điều tra chỉ ra rằng công ty của Ponzi không thể sinh lời đủ để trả cho nhà đầu tư, cơ quan kiểm toán của chính phủ vào cuộc phanh phui số nợ hàng triệu USD vào thời điểm đó, mô hình này mới sụp đổ. Kể từ đó cái tên mô hình Ponzi bắt đầu được biết đến.
Kể từ đó đến nay nước Mỹ đã nhiều lần rúng động vì những vụ lừa đảo kiểu này, nhất là khi thị trường tài chính phát triển cao, các sản phẩm trở nên phức tạp khiến nhà đầu tư khó lòng hiểu tường tận. Vụ scandal gây chấn động nhất và được xem là nghiêm trọng nhất trong lịch sử lừa đảo trên thị trường tài chính Mỹ phải kể đến vụ án của “siêu lừa” Bernard Madoff năm 2008.
Với uy tín là chủ tịch sàn giao dịch chứng khoán NASDAQ, một trong 3 sàn lớn nhất nước Mỹ hiện nay, Madoff huy động được hàng chục tỷ USD thông qua công ty đầu tư của mình có tên Bernard L. Madoff Investment Securities LLC.
Bernard L. Madoff (giữa) bị kết án 150 năm tù vì lừa đảo theo mô hình Ponzi
Bernard L. Madoff (giữa) bị kết án 150 năm tù vì lừa đảo theo mô hình Ponzi
Theo cáo trạng của cơ quan điều tra, suốt từ những năm 1970, công ty của Madoff đã tiến hành lừa đảo. Khác với các “ông trùm” của mô hình Ponzi khác, Madoff không hứa hẹn mức lãi suất cao cho nhà đầu tư mà liên tục gửi cho nhà đầu tư những bản sao kê giả của tài khoản nhà họ mở tại công ty của mình.
Người bị hại sẽ thấy số tiền lời trong tài khoản dù không cao nhưng liên tục tăng ngay cả trong thời kỳ khủng hoảng. Vì vậy họ không ngừng giới thiệu tới người khác tham gia góp vốn. Đến khi có người muốn rút tiền, Madoff chỉ đạo nhân viên lấy tiền góp vốn của các nhà đầu tư khác để chi trả. Nạn nhân của “siêu lừa” này thuộc đủ mọi tầng lớp, từ người lao động, tầng lớp trung lưu, những người có ảnh hưởng lớn bất kể già trẻ.
Chỉ tính riêng số người nộp đơn xin bồi thường sau khi vụ việc vỡ lở đã lên tới hơn 15.000 người. Và cũng giống như những nạn nhân của Muaban24, trong khi Madoff yên phận với án tù 150 năm thì những nạn nhận của vụ scandal này không chỉ mất hết tiền của mà là cả tương lai.
Mới đây nhất, ngày 17/8, Ủy ban chứng khoán Mỹ đã đóng cửa trang web ZeekRewards.com và phong tỏa tài sản của công ty sở hữu trang web này là Rex Venture Group cũng vì hành vi lừa đảo theo mô hình Ponzi. Quy mô của vụ lừa đảo này được xác định khoảng 600 triệu USD (tương đương hơn 12.000 tỷ đồng) với số người bị hại hơn 1 triệu sau chỉ hơn 1 năm thực hiện.
Những ai truy cập vào ZeekRewards đều được đề nghị đóng một khoản phí thành viên để trở thành “đối tác” với lời hứa hẹn sẽ được chia sẻ lợi nhuận. Trên thực tế, công ty này dùng chính tiền của người đăng ký sau để trả cho người đến trước.
Những dấu hiệu để phát hiện một mô hình Ponzi?
Theo Ủy ban chứng khoán Mỹ, các mô hình Ponzi đều có những đặc điểm chung dễ nhận biết như sau:
Hứa hẹn lợi nhuận cao với rủi ro thấp hoặc không hề có rủi ro: Bất kỳ khoản đầu tư nào cũng sẽ rủi ro nhất định và những khoản đầu tư có khả năng sinh lời càng cao thì rủi ro càng lớn. Vậy nên hãy cảnh giác với những cơ hội đầu tư mà lợi nhuận được hứa hẹn là chắc chắn.
Lợi nhuận quá ổn định: Các khoản đầu tư luôn biến động theo thời gian, đặc biệt là những khoản nhắm tới lợi nhuận cao. Do đó nếu một cơ hội đầu tư nào đó được chào mời rằng sẽ liên tục sinh lời ở mức ổn định bất kể tình hình thị trường ra sao thì đó rất có thể là một mô hình Ponzi.
Các quỹ đầu tư không rõ ràng về danh tính: Đa số các mô hình Ponzi đều liên quan đến các quỹ đầu tư không được đăng ký với cơ quan chức năng, hay không được cấp phép. Việc đăng ký này rất quan trọng bởi nó giúp nhà đầu tư nắm được những thông tin chính yếu về ban lãnh đạo công ty, các sản phẩm, dịch vụ và tình hình tài chính của công ty đó.
Chiến lược đầu tư phức tạp và/hoặc bí mật: Các nhà đầu tư nên tránh xa các loại hình đầu tư mà mình không hiểu rõ hoặc những chiến lược đầu tư được quảng cáo là “bí mật”, chưa thể tiết lộ.
Nhập nhèm về hồ sơ: Đừng bao giờ nhẹ dạ, tin vào những dự án được giới thiệu miệng mà không có tài liệu bằng văn bản. Hãy đọc kỹ bản báo bạch hoặc tài liệu công bố thông tin của các quỹ đầu tư trước khi quyết định góp vốn. Ngoài ra những sai sót trong bản sao kê tài khoản cũng có thể là dấu hiệu cho thấy vốn đầu tư không được sử dụng đúng mục đích.
Gặp khó khăn khi rút vốn hoặc chi trả lợi nhuận: Hãy cảnh giác nếu bạn không nhận được tiền lời hoặc gặp khó khăn khi muốn rút vốn. Hãy nhớ rằng các thuyết khách của mô hình Ponzi luôn khuyến khích người tham gia đừng vội rút tiền lãi bằng cách hứa hẹn khoản lãi sẽ cao hơn nếu nhà đầu tư chờ thêm một thời gian nữa.
Ngoài mô hình Ponzi kể trên, trên thế giới và cả tại Việt Nam những năm gần đây cũng ghi nhận một biến thể khác của nó đó là mô hình kim tự tháp hay còn gọi là mô hình bán hàng đa cấp. Điểm chung của hai mô hình này đó là đều dùng tiền của người đến sau trả cho người đến trước chứ không phải từ lợi nhuận của việc đầu tư hay bán sản phẩm ra thị trường.
Dù vậy so với mô hình Ponzi, mô hình kim tự tháp có một số điểm khác biệt. Trước hết thay vì hứa hẹn về khoản đầu tư sinh lời cao với rủi ro thấp để “hút” tiền từ nạn nhân, “ông trùm” các mô hình kim tự tháp sẽ cam kết rằng người tham gia sẽ kiếm lời cao sau khi góp một số tiền nhất định và tuyển thêm được một lượng người bán sản phẩm đó. Nhưng thực chất các sản phẩm này không tồn tại, hoặc là hàng kém chất lượng, hoặc chỉ được mua bán giữa các thành viên của mô hình này.
Với mô hình đa cấp, để được hưởng lợi nhuận, người tham gia bắt buộc phải tuyển được người tham gia mới. Các khoản lợi nhuận thực chất không đến từ việc bán sản phẩm của công ty mà là từ tiền góp của các thành viên mới để được gia nhập vào mạng lưới.
Theo các chuyên gia, so với mô hình Ponzi thì mô hình kim tự tháp này thường sụp đổ nhanh hơn nhiều bởi nó đòi hỏi số lượng người tham gia ở mỗi cấp phải tăng liên tục. Chỉ cần có một cấp nào đó gặp khó khăn trong việc tuyển người mới, cả “kim tự tháp” sẽ sụp đổ.
Để tránh mắc bẫy mô hình này, nhà đầu tư cần cảnh giác với những “cơ hội” kiếm lời đi kèm với yêu cầu phải lôi kéo thêm những người mới để tăng lợi nhuận hoặc được hoàn lại số tiền góp vốn ban đầu. Ngoài ra việc xác minh tính hợp pháp của bất kỳ quỹ đầu tư hay công ty bán hàng đa cấp nào trước khi đầu tư là rất cần thiết.

Công việc thuở hàn vi của người giàu thế giới

George Soros từng làm phu khuân vác, Michael Bloomberg trước đây là nhân viên trông xe, còn Roman Abramovic từng bán đồ chơi ngoài chợ.
Sẽ thật khó tưởng tượng chuyện một tỷ phú bán rau trong cửa hàng, hay một tổng thống xúc kem trong siêu thị. Tuy nhiên, cả Warren Buffett hay Tổng thống Mỹ Barrack Obama đều từng phải làm những công việc như vậy trước khi trở thành những người nổi tiếng và giàu có.

1. Lloyd Blankfein

Khi còn đi học, CEO Lloyd Blankfein của Goldman Sachs từng làm việc tại quầy bán đồ ăn ở sân vận động Yankee.

2. Oprah Winfrey

MC nổi tiếng thế giới Oprah Winfrey từng làm nhân viên cho một cửa hàng bách hóa.
MC nổi tiếng thế giới Oprah Winfrey từng làm nhân viên cho một cửa hàng bách hóa.

3. George Soros

Trước khi trở thành tỷ phú, George Soros đã có thời làm bồi bàn và phu khuân vác tại ga tàu hỏa.
Trước khi trở thành tỷ phú, George Soros đã có thời làm bồi bàn và phu khuân vác tại ga tàu hỏa.

4. Michael Bloomberg

Tỷ phú kiêm thị trưởng thành phố New York Michael Bloomberg từng làm nhân viên bãi đỗ xe.
Tỷ phú kiêm thị trưởng thành phố New York Michael Bloomberg từng làm nhân viên bãi đỗ xe.

5. Roman Abramovich

Trước đây, Chủ tịch câu lạc bộ bóng đá Chelsea - tỷ phú Roman Abramovich còn phải bán đồ chơi ở ngoài chợ.

6. Barrack Obama

Tổng thống Mỹ Barrack Obama cũng từng có thời làm nhân viên bán kem cho Baskin Robbins.

7. Madonna

Diva nổi tiếng thế giới Madonna từng làm nhân viên trong một cửa hàng của hãng bánh Dunkin' Donuts tại Quảng trường Thời đại ở New York.

8. Warren Buffet

Nhà đầu tư nổi tiếng Warren Buffet từng là nhân viên cho cửa hàng bách hóa của ông nội.
Nhà đầu tư nổi tiếng Warren Buffet từng là nhân viên cho cửa hàng bách hóa của ông nội.

9. Jamie Dimon

Khi mới 6 tuổi, CEO Jamie Dimon của JPMorgan Chase đã bắt đầu kinh doanh thiệp mừng.
Khi mới 6 tuổi, CEO Jamie Dimon của JPMorgan Chase đã bắt đầu kinh doanh thiệp mừng.

10. Michael Dell

Năm 12 tuổi, CEO kiêm nhà sáng lập hãng máy tính Dell - Michael Dell đã đi rửa bát đĩa cho một nhà hàng Trung Quốc.
Năm 12 tuổi, CEO kiêm nhà sáng lập hãng máy tính Dell - Michael Dell đã đi rửa bát đĩa cho một nhà hàng Trung Quốc.

11. Mitt Romney

Khi còn học trung học, ứng cử viên tổng thống Mỹ Mitt Romney từng làm nhân viên an ninh cho một nhà máy ôtô của Chrysler.
Khi còn học trung học, ứng cử viên tổng thống Mỹ Mitt Romney từng làm nhân viên an ninh cho một nhà máy ôtô của Chrysler.

12. Lý Gia Thành

Tỷ phú Hongkong Li Ka-shing - Chủ tịch Hutchinson Whampoa và Cheung Kong Holdings cũng từng là công nhân nhà máy nhựa.
Tỷ phú Hongkong Lý Gia Thành - Chủ tịch Hutchinson Whampoa và Cheung Kong Holdings cũng từng là công nhân nhà máy nhựa.

Thứ Hai, 20 tháng 8, 2012

10 điều nên tránh trong những ngày đầu làm việc

Không đi làm muộn, sẵn sàng đặt câu hỏi khi chưa biết, trung thực,...là những điều người đi làm nên biết khi bắt đầu một công việc mới.

Glassdoor, website hàng đầu về việc làm và nghề nghiệp, đã đưa ra 10 điều nên tránh dưới đây.

1. Đi làm muộn

Đúng giờ luôn là điều đầu tiên người đi làm phải nhớ, đặc biệt với những ai bắt đầu cho công việc mới. Thực tế cho thấy, việc đi muộn trong ngày đầu tiên, hay thậm chí là vài tuần đầu tiên, đều tạo ấn tượng xấu trong mắt mọi người trong cơ quan. Để tránh được lỗi trên, nhân viên cần tính toán trước thời gian đi làm, và các yếu tố khách quan như đường xá, tình trạng giao thông, những tình huống bất thường có thể gây đến trễ.

2. Mặc đồ thiếu nghiêm túc

Người đi làm nên thảo luận trước với các nhà quản lý của mình hoặc những người có kinh nghiệm về tác phong trang phục của cơ quan, để biết được nên hay không nên mặc những gì khi đi làm. Không gì có thể tệ hơn việc ăn vận trang phục lôi thôi hoặc không phù hợp với môi trường làm việc trong ngày đầu tiên đi làm và bị quản lý chú ý. Ấn tượng vẻ bề ngoài luôn quan trọng để chứng minh tác phong trong công việc.

3. Xem nhẹ các buổi định hướng, đào tạo

Rất nhiều công ty yêu cầu nhân viên mới phải tham gia các buổi định hướng, đào tạo trước khi bắt đầu vị trí mới. Thế nhưng, không ít người có xu hướng bỏ qua hoặc xem nhẹ những chương trình như vậy. Đây là quyết định thiếu khôn ngoan, bởi ngay cả khi người hướng dẫn không phải là quản lý trực tiếp trong công việc, họ cũng là những người đánh giá thái độ ban đầu của nhân viên để báo cáo với lãnh đạo và các đồng nghiệp.

4. Luôn trông chờ được hướng dẫn

Công ty nào cũng có những nguyên tắc, tiêu chí, các chuẩn làm việc của riêng họ, nhưng không phải lúc nào nhân viên mới cũng được chỉ dẫn rõ ràng. Ai may mắn thì được thông báo, hướng dẫn cặn kẽ qua các buổi định hướng, chương trình đào tạo, nếu không, cũng đừng vội cảm thấy mình bị bỏ rơi hay nản lòng. Thay vào đó, nhân viên nên tự tìm hiểu và làm chủ được những quy tắc căn bản của công ty.

5. Đề nghị đồng nghiệp làm phần việc của mình

Việc nhân viên mới cần giúp đỡ hoặc hướng dẫn trong những tuần đầu tiên nhận việc, hay đề nghị đồng nghiệp hỗ trợ, trả lời các thắc mắc là hoàn toàn chấp nhận được. Nhưng không có cách nào để tạo ấn tượng xấu và gây khó chịu cho người khác nhanh hơn việc nhờ họ làm luôn việc cho mình. Nên nhớ, công ty thuê nhân viên vì khả năng hoàn thành công việc của họ, chứ không phải khả năng nhờ người khác hoàn thành công việc. Cách tốt nhất là tự tin vào bản thân và chứng minh thực lực của mình.

6. Gọi điện riêng quá nhiều

Thời gian ở cơ quan để dành cho công việc. Nhà tuyển dụng không trả tiền cho nhân viên để họ trò chuyện với bạn bè hay quan tâm việc khác. Người đi làm nên thông báo trước cho gia đình và bạn bè về thời gian làm việc của mình để tránh tối đa việc trò chuyện trong giờ hành chính, đồng thời đặt ra quy tắc cho riêng mình, giới hạn sử dụng điện thoại cá nhân trong giờ làm, trừ các trường hợp khẩn cấp.

7. Yêu cầu thêm lương

Hầu hết các hợp đồng giữa nhà tuyển dụng và ứng viên đều quy định về mức lương trong khoảng thời gian làm việc. Vì vậy, các nhân viên mới không nên thay đổi suy nghĩ về tiền lương khi bản thân họ còn chưa đóng góp được gì cho công ty. Người đi làm chỉ nên yêu cầu tăng lương khi đã làm việc được thời gian dài và chứng minh được giá trị của mình đối với công việc và cơ quan.

8. Liều lĩnh tạo thay đổi

Khi đi làm, tâm lý chung của mọi người là tạo được ấn tượng tốt dù là người mới đến, và luôn tìm cách để nhà quản lý thấy sự lựa chọn của họ là đúng đắn. Tuy nhiên, cần phải lưu tâm tới việc đề xuất các chính sách hay chiến lượng mới trong những tuần đầu làm việc, bởi đây chưa hẳn là cách hay. Thậm chí có thể gây khó chịu cho những người làm việc lâu năm tại đây. Lời khuyên đưa ra lúc này là bình tĩnh, dành thời gian để hiểu rõ hơn về công việc, khi thời cơ đến và cần sự thay đổi, những lời gợi ý sẽ không bao giờ thừa.

9. Thiếu trung thực

Nhân viên mới có thể được yêu cầu làm hoặc nắm rõ những điều mà mình chưa từng biết hay không hiểu rõ. Thay vì vỗ ngực khẳng định tự mình sẽ làm được, hãy thật thà trước nhà tuyển dụng và không ngần ngại nói: "Tôi không biết". Trung thực là điều cần thiết. Hãy trả lời nếu không biết, nhưng đừng quên hứa sẽ tìm hiểu và hoàn thành, rồi thực hiện lời hứa đó.

10. Ngại yêu cầu giúp đỡ

Mới đi làm có thể tạo cảm giác háo hức bắt đầu công việc, tới mức không muốn dừng lại và nêu ra những câu hỏi mà mình chưa rõ. Nhưng bỏ qua những câu hỏi cơ bản nhất là tự tạo cho mình con đường dẫn đến thất bại. Những sai lầm của cá nhân có thể dẫn đến tiêu tốn tiền của và thời gian của công ty. Người đi làm cần hỏi và học mọi thứ cần thiết về công việc của mình.

Chủ Nhật, 19 tháng 8, 2012

Từ cậu bé bán nước mía thành 'triệu phú' hamster

Cậu bé chạy theo phụ cha mẹ bán nước mía lề đường ngày nào giờ đã là ông chủ chuỗi cửa hàng chuyên bán thú cưng nổi tiếng Sài Gòn, với thu nhập hằng tháng khoảng 100 triệu đồng.

Cậu là Trần Văn Thành, 22 tuổi, vừa tốt nghiệp Cao đẳng Kỹ thuật Lý Tự Trọng, TP HCM.
Năm 2008, cậu học sinh lớp 12 Trần Văn Thành hòa vào trào lưu nuôi thú kiểng đang sốt. Lúc đó cậu giấu bố mẹ mua một cặp hamster giá 120.000 đồng về nuôi. Vẻ đáng yêu của những chú chuột hang khiến Thành nhiều khi thức cả đêm để chơi với chúng. Vài tháng sau, cặp hamster của Thành cho ra đời 7 “em bé”.
Cứ thế, Thành nuôi đàn hamster của mình trong cái lồng phủ vải vì sợ bố mẹ biết. “Đến khi số con trong đàn vượt quá 30, Thành biết mình không còn đủ sức nuôi chúng nữa và nghĩ là: phải bán thôi”, Thành kể.
Đầu năm 2009, Thành bắt đầu tập tành lập website và rao bán những con hamster của mình trên mạng. Bán được những con đầu tiên, cậu bỗng nhận ra mình có thể kiếm được tiền từ việc này. Có vốn, cậu mua thêm con giống, thức ăn, chuồng nuôi và mọi thứ cần thiết để nuôi hamster và bổ sung vào danh sách các mặt hàng của mình. Hamster & Monkey shop của Thành ra đời từ đó.
Ông chủ trẻ Trần Văn Thành khởi nghiệp từ chính những con hamster do mình tự nuôi. Ảnh: Xuân Hường
Ông chủ trẻ Trần Văn Thành khởi nghiệp từ chính những con hamster do mình tự nuôi. Ảnh: Xuân Hường
Thành bắt đầu khoác ba lô sang Thái Lan – nơi khởi phát phong trào nuôi hamster. Cậu đi vòng quanh các khu chợ để tìm nguồn hàng và mở mang tầm mắt. Có lần vì ham rẻ, Thành đã nhập thử 100 con hamster từ Trung Quốc với giá chỉ bằng phân nửa giá ở Thái Lan. Đàn hamster đó sau một tuần chỉ còn 20 con sống sót. Thành phát hoảng, sau đó tìm ra nguyên nhân là các con giống ở Trung Quốc vốn không được chăm sóc tốt, lại gặp điều kiện khí hậu không tương đồng nên chết hàng loạt.
“Mình cạch luôn, từ đó đến giờ chỉ dám nhập con giống từ Thái, giá tuy cao nhưng đảm bảo chất lượng”, Thành kể.
Không có xe máy, thời gian đầu lập nghiệp của cậu sinh viên là những chuyến xe buýt với lồng thú ôm khư khư trong tay. Nhiều đơn đặt hàng đến từ các tỉnh xa, nhưng xe khách không có dịch vụ chuyển thú mà hamster thì sẽ chết ngay nếu bị nhốt dưới hầm xe. Thế là Thành một mình ôm lồng thú đi khắp nơi để giao hàng.
“Có ngày, sáng mình ở Cần Thơ, chiều ở Vũng Tàu, về đến Sài Gòn là 10 giờ tối. Hồi ấy shop online mở ra nhiều lắm. Mình cũng không hiểu tại sao khách hàng lại tin tưởng shop mình và đặt mua rất nhiều. Nhiều bạn còn không cần giao hàng mà tự tìm đến nhà mình, leo lên tận căn gác phòng để rước hamster về”, Thành cười, nhớ lại thời gian đầu lập nghiệp.
Sau một năm bán hàng trên mạng, Thành tích cóp được chút vốn và quyết định thuê mặt bằng mở cửa hàng. Hợp đồng thuê mặt bằng đầu tiên ở đường Trần Quang Diệu bị chủ nhà đơn phương hủy bỏ sau 2 tháng vì sợ những con thú nuôi sẽ lây bệnh cho họ.
Thông tin hamster có thể lây bệnh truyền nhiễm từng khiến Thành lao đao một thời gian dài. Cuối cùng, cậu cũng thuê được một căn nhà hai lầu trên đường Trần Huy Liệu. Rút kinh nghiệm lần bị đuổi trước, cậu thuê nguyên căn. Ông chủ trẻ Trần Văn Thành bước sang một giai đoạn mới của việc kinh doanh.
Ăn nên làm ra, cứ sau một năm, Thành mở thêm một shop. Sau hơn 3 năm, chuỗi cửa hàng của Thành đã có 3 cơ sở tại quận Phú Nhuận, quận 10 và quận 8, đem lại lợi nhuận trung bình 100 triệu đồng mỗi tháng.
Một góc cửa hàng của Thành trên đường Trần Huy Liệu, quận Phú Nhuận, TP.HCM. Ảnh: Xuân Hường
Một góc cửa hàng của Thành trên đường Trần Huy Liệu, quận Phú Nhuận, TP.HCM. Ảnh: Xuân Hường
Thành tâm sự: “Lúc còn nhỏ, chạy theo xe nước mía của ba mẹ mỗi lần bị dân phòng rượt đuổi, mình đã nuôi quyết tâm thay đổi cuộc sống gia đình. Thu nhập từ việc kinh doanh bây giờ đã có thể nuôi em trai mình ăn học, giúp gia đình có cuộc sống đầy đủ hơn. Ba mẹ không còn phản đối mà quyết định ủng hộ con trai.”
Shop của Thành không chỉ bán thú cưng, mà còn có những mặt hàng tự chế gần như độc quyền. Chỉ vào kệ để những chiếc chuồng thú bằng mica nhiều màu sắc với đáy lót tấm tản nhiệt, Thành nói tất cả đều do cậu và những người bạn tự thiết kế, chế tạo tại nhà.
“Hamster vốn rất sợ nóng, nên mình đã nghĩ ra việc gắn miếng tản nhiệt ở đáy chuồng giúp các bé mát hơn”, Thành nói.
Chuồng được thiết kế đơn giản bằng mica, có giá rẻ hơn so với các mẫu chuồng sắt nhập từ Thái Lan phổ biến trên thị trường, được khách hàng rất ưa chuộng. Nhiều bạn du học sinh Việt Nam mua hàng rồi mang sang Mỹ, Pháp để nuôi và giới thiệu cho bạn bè, thế là sản phẩm của Thành lại được giao sang tận nước ngoài.
Chàng trai trẻ này còn thiết kế và đặt gia công nhiều mẫu đồ chơi cho hamster bằng các chất liệu khác nhau. Thành bảo, cậu hiểu hamster không chỉ cần ăn uống mà phải cho chúng chơi. Cậu phải ra đến tận Nha Trang mới tìm được loại gỗ thích hợp với giá rẻ để tạo nên những chiếc cầu thang gỗ gắn kẽm có thể uốn cong, những ngôi nhà nhỏ hay những tiện nghi nhỏ xíu để cho hamster có một nơi ở thoải mái nhất.
Trần Văn Thành 'khoe' chiếc cầu thang gỗ mà cậu phải ra tận Nha Trang để tìm mua vật liệu. Ảnh: Xuân Hường
Trần Văn Thành 'khoe' chiếc cầu thang gỗ mà cậu phải ra tận Nha Trang để tìm mua vật liệu. Ảnh: Xuân Hường
Ông chủ trẻ Trần Văn Thành tư duy về việc kinh doanh bằng góc nhìn của một người nuôi hamster lâu năm. Cậu hiểu hamster cần gì, và hiều luôn các khách hàng đa số là sinh viên của mình luôn muốn chăm sóc thú cưng tốt nhất với giá rẻ nhất.
Trước đây, thức ăn của hamster là hạt ngũ cốc được nhập từ Thái Lan với giá cao. Phát hiện ra tất cả những loại hạt ấy đều có thể tìm được ở Việt Nam, Thành tự tìm đến các chợ mua về, tìm hiểu công thức và tự trộn. Thức ăn của Thành làm chỉ có giá bằng một phần ba loại hàng nhập về. Thu nhập “khủng” 100 triệu đồng mỗi tháng của Thành đến từ việc cậu luôn nghĩ về khách hàng đầy tận tâm như thế.
Bây giờ, dù đã là ông chủ của 3 cửa hàng, Thành vẫn giữ số điện thoại của mình làm “đường dây nóng” như thời kinh doanh trên mạng. Mỗi ngày, cậu nhận trên dưới 100 cuộc gọi của khách hàng hỏi về mọi thứ, từ sản phẩm đến kinh nghiệm nuôi hamster. Thành bảo, cậu chưa tự tin giao việc chăm sóc khách hàng của mình cho bất kì ai.
“Ngày xưa nhiều lúc bị stress vì nghe điện thoại nhiều quá, mấy lần phải gọi lại xin lỗi khách hàng vì lớn tiếng. Giờ thì ai cũng nói giọng mình mỗi lần nghe điện thoại nhẹ hẳn đi, chuyên nghiệp hơn nhiều”, Thành khoe.
“Mình còn rất trẻ để có thể nói đến hai chữ “thành công”, nhưng chắc chắn mình sẽ theo đuổi việc kinh doanh dịch vụ nuôi thú cưng này cho đến khi nào không còn ai muốn nuôi thú nữa. Chúng là ân nhân của cuộc đời mình”, ông chủ trẻ Trần Văn Thành nói, tay tỉ mẩn đút thức ăn cho những con hamster mới sinh.

Thứ Ba, 14 tháng 8, 2012

Làm việc vặt kiếm tiền triệu

Aldrich Ho gọt 900 chiếc bút chì. Sau khoảng 4-5 giờ làm việc cùng với sự trợ giúp của vài người bạn, anh đã hoàn thành nhiệm vụ và được trả 150 USD.
Ở Singapore, ngày càng có nhiều người đăng thông tin thuê người hoàn toàn xa lạ để thực hiện một số công việc nhất định thông qua các cổng online, thường gọi là trang mạng xã hội dịch vụ.
Ít nhất 5 trang mạng như vậy đang hoạt động và thu hút sự quan tâm đặc biệt của netizen Singapore. Những người sáng lập các trang mạng này đều lấy cảm hứng từ TaskRabbit - một trang hiện cực kỳ hút khách ở Mỹ.
Quan điểm của TaskRabbit rất đơn giản: Bất cứ ai có việc vặt, cần tuyển người, đều có thể đăng tải lên mạng. Mọi người sẽ đấu giá để giành được công việc đó hoặc đồng ý thực hiện theo một khoản phí định trước.
Ý tưởng kinh doanh độc đáo này nhanh chóng thu về lợi nhuận khổng lồ cho người sáng lập TaskRabbit, Leah Busque - nữ kỹ sư phần mềm ở Boston, nhất là trong thời điểm kinh tế khó khăn, tỷ lệ thất nghiệp gia tăng hiện nay.
Hiện TaskRabbit đã mở rộng phạm vi đăng tải và thực hiện nhiệm vụ tại các thành phố khác như Chicago, New York, Seattle và San Francisco.
Trong một lần phỏng vấn với New York Times hồi tháng 11 năm ngoái, Leah Busque cho biết, TaskRabbit thu về 4 triệu USD mỗi tháng thông qua hoạt động đấu giá để giành việc giữa các thành viên.
Nhiều netizen đã biến những việc làm tình cờ trên mạng thành công việc chính của mình. Những thành viên tích cực nhất thậm chí có thể kiếm được 5.000 USD/tháng.
Ở Singapore, 5 trang mạng kinh doanh dịch vụ đặc biệt này có từ 50-300 thành viên. Những người sáng lập hầu hết ở độ tuổi còn rất trẻ và họ thừa nhận đây là một ngành kinh doanh vô cùng mới mẻ và thú vị.
Từ trái sang: Garreth Peh, người sáng lập TaskAmigo, Andrew Fam, phụ trách PR và phát triển kinh doanh, Dawn Lee, chịu trách nhiệm quản lý người dùng và phát triển kinh doanh.
George Moh, 23 tuổi, điều hành trang Juubs, tiết lộ: "Singapore là một đất nước có mật độ dân số đông. Do đó, luôn có cơ hội để ai đó sẵn lòng bỏ thời gian và công sức giúp đỡ bạn thực hiện những công việc, nhiệm vụ hàng ngày".
Điểm mấu chốt ở chỗ, phải tạo được mối liên kết chặt chẽ giữa những người sẵn sàng giúp đỡ và những người cần hoàn thành công việc. Và đó cũng chính là nơi các trang mạng như Juubs đáp ứng nhu cầu đôi bên. Một trang web khác chuyên chạy tin rao vặt là TaskAmigo, được sáng lập bởi chàng trai 23 tuổi, còn chưa tốt nghiệp đại học, Garreth Peh.
Anh chàng cho biết, TaskAmigo đã thu hút khoảng 300 thành viên kể từ khi ra mắt khoảng 2 tháng trước. Cho đến nay, 17 công việc vặt đã được đăng tải và hoàn tất. Nguồn thu chính của các trang dịch vụ này bắt nguồn từ khoản phí giao dịch thu từ các thành viên mỗi khi có một nhiệm vụ/công việc được hoàn thành.
Những người như George Moh và Garreth Peh đều tin rằng, vẫn còn nhiều thứ cần làm để hình thức kinh doanh này được nhiều người biết tới hơn nhưng chắc chắn cùng với thời gian, nó sẽ ngày càng trở nên phổ biến.
Peh khẳng định: "Luôn có một nguồn cung sức lao động cực kỳ dồi dào, trong khi nhiều kỹ năng và dịch vụ còn chưa được khai phá hết. Chúng tôi nắm trong tay công nghệ cao, giúp mọi thứ vận hành linh hoạt và trơn tru hơn. Cùng với chiến dịch marketing sâu rộng, chắc chắn những trang mạng mà chúng tôi đang chạy sẽ biến thành ngành kinh doanh quy mô lớn với lợi nhuận cao".
Mới đây nhất, thành viên Aldrich Ho, 23 tuổi, đã nhận lời làm công việc gọt 900 chiếc bút chì trên TaskAmigo. Sau khoảng 4-5 giờ làm việc cùng với sự trợ giúp của một vài người bạn, anh chàng đã hoàn thành nhiệm vụ và được trả 150 USD.
Aldrich Ho thích thú cho biết: "Ý tưởng làm việc vặt kiếm tiền thật là tuyệt vời. Nó đem tới cho những sinh viên nghèo như tôi cơ hội tăng thêm thu nhập mặc dù tôi có thể sẽ không nhận gọt bút chì thêm một lần nữa đâu. Công việc đó thật là nhàm chán và khiến cổ tay tôi đau như muốn gãy rời".
Những người điều hành các trang mạng dịch vụ tuyển người làm việc vặt tiết lộ, họ luôn cố gắng để hạn chế ở mức thấp nhất tình trạng lừa đảo hoặc gian dối. Cả người đăng tin lẫn người có nhu cầu làm việc vặt kiếm tiền đều phải để lại phản hồi công khai trên trang. Điều này giúp tránh những sự cố như đã đồng ý làm, cuối cùng lại không xuất hiện.
Thông tin việc vặt cũng được nhóm quản lý trang chủ động kiểm tra kỹ lưỡng. Dạng tin tuyển người liên quan tới ma túy hoặc mại dâm đều bị xóa bỏ ngay. Một số trang còn khuyến khích thành viên gặp trực tiếp người điều hành để phỏng vấn. Sau khi danh tính được xác định, hồ sơ trên trang online của họ sẽ xuất hiện dấu hiệu xác nhận tính chân thực và độ tin cậy.
(VTC News)

Chủ Nhật, 12 tháng 8, 2012

15 nữ CEO kiếm tiền giỏi nhất Mỹ

Dẫn đầu danh sách là Irene Rosenfeld của hãng bánh kẹo Kraft với thu nhập hơn 21 triệu USD năm 2011. Theo sau là CEO Ventas, Pepsi, HP và Yahoo.
Chỉ 3,8% CEO của các tập đoàn lớn ở Mỹ là phụ nữ, nhưng thu nhập của họ lại vượt hơn hẳn so với các đồng nghiệp phái mạnh. Trong năm tài chính 2011, trong số 481 CEO nam và 19 CEO nữ (thuộc 500 công ty lớn nhất nước Mỹ). trung bình các CEO nữ kiếm được 11,1 triệu USD trong khi các CEO nam chỉ kiếm được 9,8 triệu USD. Điều đó có nghĩa là, các CEO nữ được trả mức lương cao hơn 13% so với các đồng nghiệp nam giới của mình dù họ chỉ chiếm khoảng 16% vị trí trong ban điều hành các tập đoàn.
Danh sách được đưa ra dựa trên đánh giá của Nerdwallet với các yếu tố bao gồm thu nhập, lương, thưởng, cổ phiếu và thu nhập khác. Do đây là số liệu năm 2011 nên cựu CEO của Yahoo, Carol Bartz vẫn có mặt trong danh sách. Trên thực tế, CEO mới của Yahoo, bà Marissa Mayer, có thể kiếm được 25 triệu USD tính riêng lương cơ bản và thưởng nếu bà đảm nhiệm vị trí này trong 5 năm. Dưới đây là danh sách 15 nữ CEO có mức thu nhập cao nhất.

1. Irene Rosenfeld


Công ty: Kraft
Tổng thu nhập năm 2011: 21.944.694 USD
Đảm nhận vị trí CEO từ tháng 6/2006

2. Debra Cafaro


Công ty: Ventas
Tổng thu nhập năm 2011: 18.498.831 USD
Đảm nhận vị trí CEO từ năm 1999

3. Indra Nooyi


Công ty: Pepsico
Tổng thu nhập năm 2011: 17.116.089 USD
Đảm nhận vị trí CEO từ tháng 10/2006

4. Meg Whitman


Công ty: Hewlett-Packard
Tổng thu nhập năm 2011: 16.518.930 USD
Đảm nhận vị trí CEO từ tháng 9/2011

5. Carol Bartz


Công ty: Yahoo
Tổng thu nhập năm 2011: 16.369.535 USD
Đảm nhận vị trí CEO từ tháng 1/2009
Bà Bartz rời Yahoo kể từ 6/9/2011. Vị trí này lần lượt được Timothy Morse, Scott Thompson và Levinsohn đảm nhiệm cho tới lúc bà Marissa Mayer nhận chức CEO hồi tháng 7/2012.

6. Ellen Kullman


Công ty: DuPont
Tổng thu nhập năm 2011: 15.926.631 USD
Đảm nhận vị trí CEO từ tháng 1/2009

7. Angela Braly


Công ty: WellPoint
Tổng thu nhập năm 2011: 13.258.142 USD
Đảm nhận vị trí CEO từ tháng 6/2007

8. Ursula Burns

Công ty: Xerox
Tổng thu nhập năm 2011: 12.902.607 USD
Đảm nhận vị trí CEO từ tháng 7/2009

9. Carol Meyrowitz

Công ty: TJX Companies
Tổng thu nhập năm 2011: 11.087.649 USD
Đảm nhận vị trí CEO từ tháng 1/2007

10. Patricia Woertz

Công ty: Archer Daniels Midland
Tổng thu nhập năm 2011: 11.079.862 USD
Đảm nhận vị trí CEO từ tháng 4/2006

11. Andrea Jung

Công ty: Avon
Tổng thu nhập năm 2011: 10.118.019 USD
Đảm nhận vị trí CEO từ năm 1999 - 2012

12. Gretchen McClain

Công ty: Xylem
Tổng thu nhập năm 2011: 8.783.980 USD
Đảm nhận vị trí CEO từ năm 2011

13. Patti Hart

Công ty: International Game Technology
Tổng thu nhập năm 2011: 8.533.562 USD
Đảm nhận vị trí CEO từ tháng 4/2009

14. Lynn Elsenhaus

Công ty: Sunoco
Tổng thu nhập năm 2011: 8.217.113 USD
Đảm nhận vị trí CEO từ năm 2008 - 2012

15. Debra Reed

Công ty: Sempra Energy
Tổng thu nhập năm 2011: 8.179.678 USD
Đảm nhận vị trí CEO từ tháng 7/2011

Thứ Bảy, 11 tháng 8, 2012

9 doanh nhân trẻ điều hành công ty tỷ đô

Mark Zuckerberg (Facebook), Kevin Systrom (Instagram) hay Ben Silbermann (Pinterest) chỉ mất vài năm để biến công ty mình mở ra thành một doanh nghiệp tỷ USD.
Sẽ chẳng có gì ấn tượng hơn một người tự thành lập công ty và biến nó thành doanh nghiệp tỷ USD khi chưa đầy 30 tuổi. Xu hướng này khá phổ biến trong giới công nghệ. Những người như Mark Zuckerberg (Facebook), Kevin Systrom (Instagram) hay Ben Silbermann (Pinterest) chỉ mất vài năm để hiện thực hóa điều phi thường đó.

1. Ben Silbermann

Tuổi: 29
Công ty: Pinterest
Giá trị: 1,5 tỷ USD
Năm 2008, Ben Silbermann rời Google để mở công ty riêng. Sau một vài thất bại, anh cùng bạn bè đã lập ra mạng xã hội hình ảnh Pinterest và nhanh chóng thu hút hàng triệu người dùng. Hiện Pinterest có tới gần 20 triệu lượt ghé thăm hàng tháng và được định giá 1,5 tỷ USD.

2. Kevin Systrom

Tuổi: 27
Công ty: Instagram
Giá trị: 1 tỷ USD
Năm 2010, Kevin Systrom cùng người bạn 25 tuổi Mike Krieger thành lập Instagram. Chỉ trong một thời gian ngắn, nó đã trở thành ứng dụng chụp ảnh di động phổ biến nhất thế giới, thu hút tới 80 triệu người dùng. Tháng 4 năm nay, Systrom đồng ý bán ứng dụng này cho Facebook với giá 1 tỷ USD.

3. Drew Houston

Tuổi: 29
Công ty: Dropbox
Giá trị: 4 tỷ USD
Năm 2007, Drew Houston thành lập website lưu trữ và chia sẻ file Dropbox. Kể từ đó, Apple đã từng đề nghị mua lại Dropbox, tuy nhiên, Houston vẫn kiên quyết không bán. Năm ngoái, doanh thu của hãng là 240 triệu USD và được định giá 4 tỷ USD.

4. Aaron Levie

Tuổi: 27
Công ty: Box
Giá trị: 1,3 tỷ USD
Năm 2005, Box là dự án cho các trường đại học và chỉ chính thức hoạt động vào năm 2006. Website này là đối thủ của Dropbox về lĩnh vực lưu trữ và chia sẻ file. Box được các chuyên gia định giá 1,3 tỷ USD.

5. Brian Chesky

Tuổi: 29
Công ty: Airbnb
Giá trị: 1,3 tỷ USD
Năm 2008, Brian Chesky cùng Joe Gebbia và Nathan Blecharczyk thành lập Airbnb - website chuyên về căn hộ cho thuê. Theo các nhà phân tích, giá trị của Airbnb vào khoảng 1,3 tỷ USD.

6. Mark Zuckerberg

Tuổi: 28
Công ty: Facebook
Năm 2004, khi còn đang theo học tại Harvard, Mark Zuckerberg cùng Dustin Moskovitz đã thành lập Facebook. Đây là mạng xã hội nổi tiếng nhất hiện nay với trên 900 triệu người dùng và doanh thu 4 tỷ USD mỗi năm. Mark Zuckerberg cũng là một trong những tỷ phủ trẻ nhất thế giới.

7. Andrew Mason

Tuổi: 31
Công ty: Groupon
Giá trị: 6 tỷ USD
Năm 2008, Andrew Mason thành lập Groupon - website mua theo nhóm nổi tiếng nhất thế giới. Hai năm sau, Groupon đã phát triển đến mức được Google đề nghị mua lại với giá 6 tỷ USD. Khi ấy, Mason mới 29 tuổi. Tuy nhiên, anh đã từ chối và sau đó thực hiện IPO cho công ty. Quý trước, Groupon đạt doanh thu 559,3 triệu USD và lợi nhuận 39,6 triệu USD.

8. David Karp

Tuổi: 26
Công ty: Tumblr
Giá trị: 1 tỷ USD
David Karp thành lập tiểu blog Tumblr năm 2007 khi mới 21 tuổi. Hiện công ty này đã được định giá 1 tỷ USD, có hơn 100 nhân viên và thu hút hơn 15 tỷ lượt khách ghé thăm hàng tháng.

9. Adam D'Angelo

Công ty: Quora
Tuổi: 27
Giá trị: Hiện tại là 400 triệu USD, nhưng Quora này vừa từ chối đề nghị mua lại trị giá 1 tỷ USD.
Adam D'Angelo từng là giám đốc công nghệ đầu tiên của Facebook, nhưng sau đó đã tách ra và thành lập Quora. Quora là website hỏi đáp cộng đồng tương tự Yahoo! Answers. D'Angelo đã tự mình bỏ ra 20 triệu USD để thành lập website này.