Thứ Hai, 3 tháng 10, 2011

John hay Linh lịch sự hơn?


Trong giao tiếp, “Thank you! - You’re welcome!” được sử dụng cũng nhiều như là “How are you? - I’m fine, thank you!” vậy. Đôi khi cụm từ được dùng quá nhiều đến mức “bội thực”.

Linh: Anh John ơi, khi có lỗi thì phải xin lỗi, khi người ta giúp mình thì mình phải cám ơn, đó là phép lịch sự đúng không?
John: Cái đấy mà Linh còn phải hỏi anh à! Anh nhớ là mình đã có lần đề cập đến “1.001 cách nói cám ơn” rồi, tuy nhiên, nếu giúp người ta, người ta nói cám ơn rồi thì mình cũng nên “phản hồi” lại thì mới gọi là “thực sự lịch sự”.
Linh: À, đúng rồi, kiểu như “You’re welcome” đúng không anh? Tiếng Việt thì Linh hay nói là “Không ”. Tiếng Anh thì cũng có nhiều cách nói lắm anh John nhỉ?
John: Anh nghĩ là cũng… à… không nhiều lắm… chắc thế.
Linh: Tức là anh John cũng chả biết là có bao nhiêu đúng không, có khi Linh còn biết nhiều hơn anh nữa ý chứ?
John: Thì ai hơi đâu mà đếm, nhưng chắc chắn là phải biết nhiều hơn Linh rồi. Linh có muốn thử không? Ai thua thì lại mời chè nhé?
Linh: Thôi không ăn chè đâu, lần này ai thua mời bánh chín tầng mây với trà mạn nhé. Linh đi trước (cười): You’re welcome!
John: Not at all!
Linh: Don’t mention it! (đừng nhắc đến việc đó, không có gì đáng phải bận tâm đâu)
John: My pleasure! (giúp đỡ anh là niềm vinh hạnh cho tôi)
Linh: It’s my pleasure! (tương tự câu trên)
John: Any time! (lúc nào cũng được, nếu anh cần thì tôi sẽ lại giúp)
Linh: No problem! (không phải nói về lời cảm ơn mà muốn nói rằng thực sự việc tôi làm giúp anh không hề gây rắc rối nào cả, không cần phải cám ơn đâu)
John: Happy to help! (tôi rất vui vì tôi có thể giúp anh, không cần phải cám ơn đâu)
Linh: No… À, no worries! (dùng phổ biến ở Úc)
John: Anh chịu Linh luôn rồi đấy, còn biết cả Anh - Úc nữa, chịu thua luôn!
Linh: Linh mà không giỏi thì ai giỏi nữa chứ! (cười lớn) Nhưng mà anh John này, cũng có nhiều phương án như thế thì cách sử dụng có gì khác nhau không?
John: Về nghĩa thì khi người ta cám ơn mình, mình có thể sử dụng bất kể phương án nào ở trên. Tuy nhiên về ngữ cảnh hay thói quen sử dụng thì lại có những sự phân biệt nhất định.
Linh: Linh thấy dùng nhiều nhất là You’re welcome anh John nhỉ?
John: Ừ, theo thói quen thì anh hay dùng You’re welcome, My pleasure hay Don’t mention it. Những phương án này có thể được sử dụng trong những ngữ cảnh trang trọng lẫn lịch sự. Các phương án khác anh chỉ sử dụng trong giao tiếp hàng ngày với bạn bè thôi.
Linh: Anh John này, Linh thắng rồi, Linh biết nhiều câu hơn anh, vậy chắc Linh là người “lịch sự” hơn anh rồi, vậy thì anh phải mời Linh ăn bánh chín tầng mây với trà mạn rồi.
John: Bánh với trà thì “no problem” nhưng vấn đề kia thì chưa chắc đâu nhé, để tí nữa xem ai ăn ít hơn thì mới là người “lịch sự” hơn.
Linh: Thôi không chơi với anh đâu, thế nào thì Linh cũng thiệt thòi hơn à, đi ăn thôi nào!
John: Trong giao tiếp, “Thank you! - You’re welcome!”được sử dụng cũng nhiều như là “How are you? - I’m fine, thank you!” vậy. Đôi khi được dùng quá nhiều đến mức bội thực. Mong rằng bắt đầu từ hôm nay, các bạn độc giả sẽ có nhiều phương án hơn để đáp lời khi được cám ơn.
John & Linh: Xin chào và hẹn gặp lại!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét